HHT - Không chỉ cặp đôi chính Bạch Lộc, Ngao Thụy Bằng sẽ trải qua biến cố đau khổ, mà cặp đôi phụ do Đại Lộ Oa, Thường Hoa Sâm thủ vai cũng sẽ "ngược tan canh" ở chặng cuối của phim. Số nhân vật "bán muối" khi "Bạch Nguyệt Phạn Tinh" tới hồi kết dự kiến sẽ rất nhiều.
Trong phỏng vấn hậu trường ghi hình, Bạch Lộc từng chia sẻ Bạch Nguyệt Phạn Tinh có rất nhiều cảnh ngược (đau khổ), nhất là từ sau tập 31. Phim được dựa trên tiểu thuyết Bạch Thước Thượng Thần, dù phim đã thay đổi khá nhiều tình tiết lẫn cách xây dựng nhân vật, khán giả vẫn có thể nương theo nguyên tác để nắm trước một vài tình tiết.
10 tập cuối này của Bạch Nguyệt Phạn Tinh dự kiến sẽ vĩnh biệt rất nhiều nhân vật trong quá trình Bạch Thước (Bạch Lộc), Phạn Việt (Ngao Thụy Bằng), Phục Linh (Đại Lộ Oa), Trùng Chiêu (Thường Hoa Sâm) trở về "acc chính" - thân phận thật.
Câu thoại "nàng có từng thật lòng yêu ta không/chưa từng" mà khán giả xem ở phần mở đầu mỗi tập phim sẽ là một phần thuộc trường đoạn tiết lộ quá khứ sáu vạn năm trước. Khi ấy Tinh Nguyệt buộc phải cưới Mạch Ly, xuống tay đoạn tuyệt tình nghĩa với Tịnh Uyên.
Ở tập 31, khi hồn phách của Bạch Thước bị nhốt trong biển ý thức của Loạn Chu (Lưu Lệnh Tư), một thoáng ký ức đã hiện ra trong đầu nàng, có cảnh Tịnh Uyên bị một người mặc hỷ phục dùng cung tên bắn. Người đó chính là "acc chính" của A Thước - nữ thần Tinh Nguyệt. Chuyện tình ngọt ngược và cả lý do Tịnh Uyên - Tinh Nguyệt "lịch kiếp" được tái hiện trọn vẹn sẽ là lúc khán giả phải chuẩn bị khăn giấy.
Không chỉ bộ đôi chính, mà cặp phụ của phim - Phục Linh và Trùng Chiêu cũng sẽ "cứa tim" người xem. Bộ đôi "nửa chính nửa tà" này đã định trước sẽ cùng xuống suối vàng, kết cục bi thảm. Thứ nhất, độc Phệ Tâm trong người Phục Linh không có thuốc giải. Thứ hai, kể cả có thuốc giải, nàng cũng buộc phải chết.
Phục Linh hay Bạch Hy là chuyển thế của thần cung - thần khí của Tinh Nguyệt. Vì thế nàng mới sở hữu linh khí thuần khiết, thu hút yêu tà và khiến Chấn Vũ nhận nhầm nàng mang thần cách của Dạ tôn. Linh khí thuần khiết và sức mạnh của thần cung giúp Phục Linh có yêu lực yếu ớt chỉ cần một mũi tên có thể xé sương mù, phá phong ấn mà Loạn Chu dùng thần lực tạo ra.
Sáu vạn năm trước, Tịnh Uyên dùng thần cung để giết Mạch Ly. Sáu vạn năm sau, Mạch Ly chuyển thế thành Trùng Chiêu. Một khi Ẩn lực được đánh thức, A Chiêu sẽ về lại "acc chính", Ẩn tôn Mạch Ly hồi sinh là đại họa cho tam giới (theo lời tiên tri của tộc trưởng Bạch Trạch). Kết cục duy nhất của hắn sẽ là tan biến. Mà để đả thương được Mạch Ly thì buộc phải có thần cung, tức là Phục Linh phải chết để thần cung hiện thế.
Theo blogger Trung lan truyền một đoạn kịch bản, Mạch Ly/Trùng Chiêu sẽ có một câu thoại trách thiên đạo khéo an bài, tạo nên quan hệ bi ai của hắn, khiến khán giả phải tấm tắc. Ở hiện tại, Trùng Chiêu yêu Phục Linh. Dù Mạch Ly có hồi sinh, thân xác, trái tim hắn vẫn mang linh hồn, cảm xúc của A Chiêu. Ẩn tôn máu lạnh cũng sẽ trải qua cảm giác "vạn tiễn xuyên tim" khi nhìn thấy Phục Linh mất đi. Và rồi chính bản thể của nàng sẽ giết chết hắn.
Ngoài Phục Linh, Trùng Chiêu mất mạng, nhiều tin đồn cũng râm ran về việc một loạt nhân vật khác cũng qua đời như Chấn Vũ, Thiên Hỏa... Tuy nhiên, khán giả có thể yên tâm Bạch Nguyệt Phạn Tinh sẽ không tới mức "bán muối cả dàn", "chỉ còn mỗi tên phim".
Ở nguyên tác, Bạch Thước và Phạn Việt trở lại thành thần sẽ hạnh phúc bên nhau. Trong những video được cánh săn ảnh và fan ghi lại khi đoàn phim còn ghi hình, có đoạn Bạch Lộc và Ngao Thụy Bằng mặc hỷ phục, quay cảnh hôn lễ. Vì thế, chắc chắn Bạch Nguyệt Phạn Tinh sẽ có kết thúc happy ending - hạnh phúc viên mãn giống như nguyên tác, chỉ là không rõ nền tảng sẽ đưa cảnh đại hôn của hai vị thần vào tập chính hay sẽ nằm ở ngoại truyện.
Our Unwritten Seoul khắc họa tinh tế những thách thức tâm lý của tuổi 30, từ đó mang lại sự đồng cảm sâu sắc.
Mỹ nam Hàn 1 năm đóng 4 phim hot nhất 2025: Nhan sắc "bảnh" thôi rồi, phân thân quay cùng lúc 3 vai diễn
Giàn giụa nước mắt với cảnh bà ngoại an ủi cháu gái trong phim Hàn được khán giả Việt ủng hộ nhất hiện tại
Bom tấn Hàn Quốc hay không chỗ chê gây sốt MXH: Dàn cast tinh hoa hội tụ, nam chính 30 năm vẫn "mãi mận mãi keo"
Our Unwritten Seoul (Một Seoul Chưa Biết Đến) là bộ phim truyền hình Hàn Quốc mới phát sóng trên tvN và Netflix, gây chú ý nhờ sự trở lại của Park Bo Young trong vai hai chị em sinh đôi Yoo Mi Ji và Yoo Mi Rae – một người sống tự do, nổi loạn, người kia thành đạt nhưng đang rơi vào khủng hoảng tâm lý.
Khi phát hiện chị gái mắc trầm cảm, Mi Ji đã đề nghị cả hai hoán đổi thân phận, mở ra một hành trình chữa lành đầy cảm xúc giữa lòng Seoul. Phim do đạo diễn Park Shin Woo - người từng thành công cùng It’s Okay to Not Be Okay - cầm trịch, kết hợp cùng biên kịch Lee Kang của Youth of May, tạo nên một câu chuyện mang màu sắc trưởng thành và chữa lành nhẹ nhàng. Ngoài Park Bo Young, phim còn có sự tham gia của Park Jinyoung (GOT7) trong vai luật sư Ho Soo và Ryu Kyung Soo trong vai chủ trang trại dâu Sejin.
Sau 4 tập, phim ghi nhận rating 5,9% toàn quốc (cao nhất 6,7%) và đứng đầu khung giờ phát sóng trên tất cả các kênh cáp, đồng thời nhận được điểm 4,2/5 trên Watcha Pedia và 8,8/10 trên Douban – những con số cho thấy sức hút ổn định và sự đồng cảm mà phim mang lại.
Với diễn xuất nội lực của Park Bo Young cùng không khí phim đầy cảm xúc, Our Unwritten Seoul đang dần khẳng định mình là một trong những tác phẩm tâm lý đáng xem nhất hè năm nay!
Câu chuyện “mới lớn” tuổi 30
Our Unwritten Seoul khởi đầu với cú hoán đổi thân phận đầy bất ngờ giữa hai chị em sinh đôi Mi Ji và Mi Rae – bước ngoặt vừa dữ dội vừa tinh tế, trở thành đòn bẩy cảm xúc xuyên suốt toàn bộ câu chuyện. Trong một Seoul quen thuộc nhưng cũng xa cách, bộ phim không lựa chọn con đường drama kịch tính mà điềm tĩnh kể lại đời sống thường nhật qua những chi tiết nhỏ nhất: áp lực công việc, tổn thương tinh thần, và nhu cầu được nhìn thấy, được yêu thương. Phim không cố gắng nhấn mạnh điều gì, nhưng lại lặng lẽ khơi gợi những điều rất con người.
Cách tác phẩm khắc họa khủng hoảng tuổi 30 không mới, nhưng lại thấm – bởi nó nói về những điều mà ai rồi cũng từng trải qua. Mi Rae là hình mẫu “con nhà người ta” quen thuộc – học giỏi, đi làm sớm, gồng gánh nợ nần và tự nhủ “chỉ cần cố sẽ ổn”. Nhưng đời thực khác xa những gì ta tính toán. Mỗi ngày của Mi Rae là một chuỗi mỏi mệt lặp lại: gượng cười trong văn phòng lạnh lẽo, im lặng chịu đựng những lời mỉa mai, và trở về nhà như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Mi Rae sống vì trách nhiệm, và dưới lớp vỏ hoàn hảo ấy là một người phụ nữ bị bóp nghẹt, không dám để lộ bất kỳ vết nứt nào – bởi cô tin mình không được phép yếu đuối.
Trái ngược hoàn toàn, Mi Ji – người em từng có năng khiếu thể thao nhưng đánh mất tương lai vì chấn thương – sống cuộc đời phóng túng và không có định hướng tương lai. Không bằng đại học, không công việc ổn định, cô luôn bị nhìn bằng ánh mắt ái ngại, thậm chí là coi thường. Một người đang gắng sống theo kỳ vọng, một người đã từ lâu buông bỏ. Nhưng khi Mi Rae gục ngã vì trầm cảm, chính Mi Ji – người tưởng như vô dụng – lại là người chủ động bước ra khỏi chiếc bóng của mình để cứu lấy chị gái.
Chính ở bước ngoặt này, cú hoán đổi thân phận giữa hai chị em mở ra một hành trình chữa lành đầy bất ngờ. Khi Mi Ji, người em mang ngoại hình giống hệt nhưng tâm thế hoàn toàn khác, thay chị đi làm, cô bước vào môi trường ấy với bản năng sống còn của kẻ từng thất bại. Không mang theo mặc cảm hay nỗi sợ bị đánh giá, Mi Ji dám đáp trả cấp trên, dám từ chối những buổi tăng ca kiểu Hàn và biết cách đặt ra giới hạn cho bản thân. Dù không học giỏi như chị, Mi Ji lại sở hữu trực giác tự do – sự tự do của một người từng rơi xuống đáy, hiểu rõ giá trị bản thân và không ngại thể hiện điều đó.
Sự hiện diện của Mi Ji trong thế giới của Mi Rae như một giả định sống: nếu chúng ta được sống mà không mang theo nỗi sợ hay mặc cảm, liệu ta có thể trở thành một phiên bản khác tốt đẹp hơn? Và với Mi Rae, dù không trực tiếp chứng kiến, cô cũng dần cảm nhận được sự thay đổi – một phiên bản nhẹ nhõm hơn của chính mình đang tồn tại đâu đó.
Có thể thấy, sự chữa lành mà bộ phim mang đến không đến từ cú twist hay thông điệp lớn lao, mà từ những khoảnh khắc gần như vô hình: một bữa tối gia đình không lời, một lần đứng lên giữa văn phòng, hay một cái ôm bất ngờ mà cần thiết. Những điều nhỏ nhặt ấy không chỉ khiến hai chị em nhìn rõ nhau hơn, mà còn khiến họ đối diện được với chính mình – một hành trình trưởng thành không màu mè nhưng âm ỉ sâu sắc.
Phim cũng không tô vẽ nỗi đau hay biến nó thành bi kịch, mà để nó hiện diện như một phần tự nhiên của đời sống: có đau đớn, có hụt hẫng, nhưng cũng có hy vọng – miễn là ta đủ dũng cảm để dừng lại và nhìn vào chính mình.
Một mình bốn vai, Park Bo Young làm chủ từng lớp nhân vật
Nếu như kịch bản là phần khung mang đến chất liệu chữa lành cho Our Unwritten Seoul, thì Park Bo Young chính là người thổi hồn cho hành trình ấy bằng một màn trình diễn sâu sắc và tinh tế hiếm có. Không chỉ đảm nhận hai nhân vật là cặp song sinh Yoo Mi Ji và Yoo Mi Rae, nữ diễn viên còn phải thể hiện hai phiên bản khác của mỗi người khi họ hoán đổi thân phận – tức là một mình đóng bốn vai, với cảm xúc, sắc thái và nội tâm hoàn toàn khác nhau. Đây là thử thách không hề nhỏ, nhưng cũng là nơi Park Bo Young chứng minh lý do vì sao cô luôn là một trong những cái tên bảo chứng chất lượng của phim Hàn.
Park Bo Young không diễn vai, cô sống trong nhân vật. Từ Mi Rae bản gốc – người phụ nữ trưởng thành mang vẻ ngoài gọn ghẽ, ánh mắt mỏi mệt, nụ cười cứng nhắc đến mức như không dám thở mạnh – đến Mi Ji nguyên bản – thất nghiệp, luộm thuộm, hay cằn nhằn nhưng mang trong mình một trái tim giàu nhạy cảm – mỗi vai diễn đều có khí chất riêng biệt và được khắc họa bằng những chi tiết nhỏ: cách họ đi bộ, cách nhíu mày khi suy nghĩ, hay kiểu ngước nhìn người khác trong im lặng.
Sự chuyển hóa càng phức tạp hơn khi Mi Rae “nhập vai” Mi Ji và ngược lại. Dù cùng một khuôn mặt, cùng một ngoại hình, nhưng Park Bo Young khiến người xem không hề bị nhầm lẫn. Khi Mi Rae giả làm Mi Ji, cô vẫn giữ nét gồng mình vốn có của một người quá quen với việc kiểm soát – lúc nói chuyện cố làm ra vẻ thoải mái nhưng ánh mắt luôn dè chừng. Còn khi Mi Ji hóa thân thành Mi Rae, cô để lộ nét ngượng nghịu, vụng về như một kẻ “đóng giả” chính chị mình, và càng về sau, dần trở nên cứng cáp hơn như một Mi Rae được hồi sinh. Chính cách nhập vai tầng tầng lớp lớp ấy khiến diễn xuất của Park Bo Young trở thành điểm nhấn lớn nhất của bộ phim – không phô trương nhưng rất giàu sức nặng.
Sẽ không quá lời nếu nói rằng Park Bo Young chính là linh hồn của Our Unwritten Seoul. Bộ phim chọn tiết tấu chậm, nhiều phân đoạn nội tâm, ít thoại đắt giá – một kiểu diễn xuất rất dễ trở nên mờ nhạt nếu không đủ lực. Nhưng cô không chỉ giữ vững nhịp phim mà còn nâng nó lên, biến mỗi ánh nhìn, cử chỉ đều có trọng lượng. Giữa một kịch bản không quá nhiều cao trào, chính màn trình diễn chạm đến từng nếp gấp cảm xúc của Park Bo Young đã giữ chân khán giả đến phút cuối cùng.
Chấm điểm: 3.5/5
Không cần đến những nút thắt căng thẳng hay màn thoại đẫm nước mắt, Our Unwritten Seoul vẫn đủ sức khiến người xem cảm thấy được thấu hiểu. Bộ phim như một khoảng nghỉ nhẹ nhàng giữa dòng đời vội vã, khơi gợi sự đồng cảm bằng những chi tiết đời thường, chân thực và tinh tế. Thay vì chạy theo mô-típ kịch tính hay cố gắng gán nhãn thông điệp, phim để nhân vật tự chữa lành qua những va chạm nhỏ với cuộc sống để từ đó cho ta cảm giác được sống thay vì chỉ tồn tại. Phim cũng ghi điểm nhờ sự chọn lựa cách kể tiết chế, không phán xét khủng hoảng cá nhân, mà kiên nhẫn đồng hành cùng từng bước thay đổi – dù nhỏ – trong nội tâm mỗi người.
Tuy vậy, chính sự tối giản và tiết chế đó đôi khi cũng là con dao hai lưỡi. Our Unwritten Seoul không thật sự để lại một cú hích sâu sắc vì thiếu những nút thắt bất ngờ hay lớp kịch bản đủ sắc nét để neo lại trong ký ức khán giả. Các tuyến nhân vật phụ được xây dựng có tiềm năng nhưng chưa được khai thác đến nơi, đôi khi chỉ lướt qua như một công cụ để phản chiếu tâm lý nhân vật chính. Tuyến tình cảm tuy dịu dàng nhưng còn nông, và những nút thắt quá khứ của hai chị em lại được kể lại chóng vánh thay vì trở thành chất liệu chiều sâu cho mạch phim.
Dù không phải là một tác phẩm đột phá, Our Unwritten Seoul vẫn đủ đẹp để khiến người xem muốn sống chậm lại. Và với một bộ phim xoay quanh trưởng thành, có lẽ bấy nhiêu là vừa đủ.